Viết
Aug 24
social life, vietnamese 1 Comment
Nhiều người thắc mắc vì sao tôi hay viết gần đây. Câu trả lời: là vì tôi yêu văn chương.
Vâng, tôi thực sự yêu văn chương. Nhưng tôi lại không thích học văn. Tôi thích vận dụng ngôn ngữ, tìm cái hay trong từng câu chữ. Tôi không thích viết nhật ký. Tôi muốn viết để người khác đọc. Và tôi cũng là một độc giả. Tôi đọc tất cả những gì đã viết, cố gắng gọt giũa từng lời lẽ. Không phải để hay hơn, mà để được rõ ý và không thô thiển.
Tôi không có tham vọng mọi người hiểu hơn về mình thông qua những gì tôi viết. Cuộc sống ngày nay, ai cũng bận rộn, người ta đâu còn thì giờ để dành quan tâm, tìm hiểu một người. Tôi chẳng phải là một nhân vật gì đặc biệt, lại càng không có gì hay ho, thú vị. Nhưng tôi sẽ vui nếu bạn tìm thấy đâu đó hình ảnh quen thuộc như những gì tôi trải qua. Đơn giản vậy thôi.
Tôi không có nhiều lời hoa mỹ — nếu có, tôi đã làm thơ. Nhưng thơ kiểu tụi choai choai bây giờ hay làm, đại khái tỏ chí nam nhi, thì rỗng tuếch quá. Tôi viết văn. Mà cũng chẳng có chủ đề gì. Chỉ là viết lan man. Trước hết để mình khỏi quên ngôn ngữ. Khi viết ra một điều gì, đầu óc sẽ thanh thản hơn, suy nghĩ thêm phóng khoáng, chừa chỗ cho nhiều điều mới mẻ sắp đến.
Tôi lớn lên từ vùng quê hun hút, nghèo nàn, cằn cõi. Đường tôi đi lầy lội bùn đất đỏ. Tôi đã gặp nhiều người, làm nhiều việc. Thời gian có lúc trôi thật nhanh, có khi lê thê vô tận. Những ngày buồn, ngày vui tiếp nối. Giờ là lúc tôi nhìn lại chặng đường đã qua. Tôi nay đã già.
Tôi không phê phán cuộc đời này. Tôi chỉ viết thật về nó, dưới góc nhìn và suy nghĩ hạn hẹp của một người học viết. Và khi bạn nói thật, bạn không cần nhớ gì nữa.
RSS
Recent Comments