1st night @ Halong

2 Comments

jQuery(document).ready(function($) { window.setTimeout('loadFBShare_6()',5000);window.setTimeout('loadDigg_6()',5000); }); function loadFBShare_6(){ jQuery(document).ready(function($) { $('.dd-fbshare-6').remove(); $.getScript('http://static.ak.fbcdn.net/connect.php/js/FB.Share'); }); } function loadDigg_6(){ jQuery(document).ready(function($) { $('.dd-digg-6').remove();$('.DD_DIGG_AJAX_6').attr('href','http://digg.com/submit?url=http://nttgraphics.com/wp/1st-night-halong/&title=1st+night+%40+Halong');$.getScript('http://widgets.digg.com/buttons.js'); }); }Cái cảm giác đầu tiên khi đi trên chuyến tàu khách từ bến xe Gia Lâm, Hà Nội đến Bãi Cháy, Hạ Long thật là khó tả (khủng khiếp). Xe khởi hành khoảng 3:30 chiều. Sau khi [...]

Cái cảm giác đầu tiên khi đi trên chuyến tàu khách từ bến xe Gia Lâm, Hà Nội đến Bãi Cháy, Hạ Long thật là khó tả (khủng khiếp). Xe khởi hành khoảng 3:30 chiều. Sau khi “làm thủ tục bến bãi” hơn mười lăm phút trong sự bồn chồn của vài hành khách, xe bắt đầu lăn bánh. Chỉ được một quãng ngắn, xe dừng lại đón thêm một hành khách – thanh niên, ăn mặc gọn gàng. Vừa lên xe, anh ta nhấc chiếc điện thoại ríu rít gì đó rồi kêu anh lơ xe quay lại đón thêm người bạn. Anh lơ xe vẫn tỏ thái độ vui vẻ; chiếc xe quay lại ngay ngã ba, nhưng không thấy người khách kia. Cả hai bắt đầu lo lắng. Anh lơ xe yêu cầu người trên xe gọi lại, thì thấy người bạn của mình đang đứng phía trước chỗ đèn giao thông. Anh nhanh chân bước lên xe, cả đoàn xe vui vẻ rời bến. Trên xe lúc này vẫn còn vắng khách, tôi nghĩ mình có thể tận dụng hàng ghế phía sau để đánh một giấc. Thế rồi…

Chiếc xe chạy trên con đường ngoại ô thủ đô. Hai bên đường tươi nguyên cái màu thảm xanh của những cánh đồng lúa non mơn mởn. Thỉnh thoảng bắt gặp vài người nông dân chạy xe đạp bán nông sản. Nào khớm (thơm), nào bắp cải vừa to vừa tươi. Một quãng nữa, lại thấy vài chị bán khoai bên lề đường. Khung cảnh thật yên bình của cảnh nông thôn Việt Nam đơn sơ, mộc mạc. Đột nhiên, xe chạy chậm dần, rồi dừng lại. Anh lơ xe nhảy xuống đón một vài hành khách nữa lên xe. Bây giờ thì chiếc xe đã bắt đầu đủ khách. Nhưng tình hình không dừng lại ở đó, mà còn tiếp tục cho đến khi xe đã đầy ắp. Khi xe chạy đến Hải Dương, lái xe vẫn không ngừng vớt từng người khách đứng đón bên lề đường. Thi thoảng, nhìn qua cửa sổ, thấy có xung đột nhỏ giữa các lơ xe và hành khách, khi họ không chịu lên xe…

Khi xe đến nơi, thành phố Hạ Long đã lên đèn. Ngoài trời bây giờ, mưa phùn đang rơi lã chã. Vài cơn gió nhẹ thổi qua mang theo cái lạnh lan toả toàn cơ thể. Ấn tượng đầu tiên khi đặt chân trên phố Vườn Đào là các khách sạn mini. Dường như cả con phố chỉ toàn khách sạn và khách sạn. Nhà ở đây không cao lắm, chỉ từ 5-7 tầng. Bọn tôi đến số 32, một căn nhà có vẻ hơi tối. Đón tiếp chúng tôi là một cô chủ tuổi ngoài bốn mươi, đang ngồi ăn tối một mình. Cô hỏi chúng tôi có phải là sinh viên? Chúng tôi gật đầu. Cô bảo, cô rất quý sinh viên, cứ ở thoải mái, cô không tính tiền đắt đâu mà sợ. Bọn tôi được cô dắt lên phòng xem qua. Cả hai đều đồng ý, thế là một buổi tối đầu tiên đã đến.

2 Comments (+add yours?)

  1. Anonymous
    May 09, 2006 @ 01:49:25

    haha Thien nha ta van hoa van nghe ra tro day nhi?. Khong ngo` van hoa’ viet’ cua cau cung kha that. CO gang phat huy nhe’ ong ban…Count on you pal……….

    Reply

  2. Anonymous
    May 30, 2006 @ 10:49:40

    Văn hay nhở! Chuyển nghề làm nhà văn thui Bong!! Hờ..hờ… :)

    Reply

Leave a Reply

Switch to our mobile site