Viết tiếp ước mơ

• posted in: social life, vietnamese on: December 21, 2012

• share on Twitter, Facebook, Delicious, Digg, Reddit

Tôi có một ước mơ về nước Mỹ, và mọi người đều biết điều đó. Bởi lẽ, tôi vốn sống cởi mở và luôn chia sẻ, kể cả với những người xa lạ. Hôm nay, khi bạn đọc được những dòng này thì tôi đã thực sự đặt chân đến vùng đất hứa.

Mỗi người ai cũng có ước mơ cho riêng mình, dù nhỏ bé hay lớn lao. Bởi đó là động lực khơi nguồn cho sự phát triển và tồn tại. Nếu không có ước mơ, con người khác gì những cổ máy di động, sinh ra chỉ để thực hiện một nhiệm vụ nào đấy.

Ước mơ mỗi người mỗi khác. Có khi đó chỉ là chiếc bóng dưới hồ bạn không bao giờ chạm tới. Nhưng nếu là những kế hoạch cụ thể, bằng niềm tin, phấn đấu và không bao giờ từ bỏ, chắc chắn bạn có thể biến nó thành hiện thực. Và đây là con đường tôi đã đi.

Tôi sinh ra ở nơi mà những ước mơ không được nuôi nấng. Sự khó khăn, thiếu thốn vật chất thường làm chùn bước, trói buộc con người vào những mánh khoé để sinh tồn. Nhưng có thể khi thực sự lâm vào bước đường cùng, người ta sẽ bật dậy và càng mạnh mẽ hơn. Những hạt mầm vẫn đâm chồi dù ở cuối đường hầm tối tăm lạnh giá. Khi đó tôi thèm khát được đến xứ tự do, để được hưởng thành quả từ chính sức lao động của mình.

Tôi quyết định ra đi, vì không thể tiếp tục chen lấn, lừa lọc. Tôi quá chán ngán cảnh ồn ào vội vã, và nguy hiểm thì luôn chựt hờ. Nhưng tôi sẽ tiếc những hàng quán tụ tập bạn bè, cụng nhau ly bia, giành nhau ca hát. Tôi cũng sẽ tiếc những góc trời nho nhỏ, ngồi lắng nghe tâm tư của vài đứa bạn thân, cùng chia sẻ những kế hoạch sắp tới… Nhưng giờ đã xa lắm rồi.

Điểm đến đầu tiên là một quốc gia nhỏ bé, nhưng phát triển vượt bậc, nơi giao thoa giữa văn hoá Á Đông và Âu Mỹ. Thời gian đầu tôi gặp khá nhiều vất vả để có thể hoà nhập vào cuộc sống mới. Nhưng tôi luôn tâm niệm, chỉ cần mình làm việc cật lực và nghiêm túc thì không có gì phải lo lắng cả. Và rồi ngày qua ngày, tôi cứ thế bước tới và dần ổn định.

Tuy nhiên, môi trường nào cũng có mặt phải mặt trái. Càng ở lâu, tôi nhận thấy con người nơi đây thật lạnh lùng, hờ hững. Thật khó để kết bạn, cả với những đồng nghiệp gặp nhau mỗi ngày. Mọi người chỉ chào hỏi xã giao, không ai bận tâm vào cuộc sống riêng tư của người khác sau giờ làm việc. Sẽ không có những cuộc hẹn hò ngẫu hứng, cũng sẽ chẳng có cảnh ngồi lê đôi mách hàng giờ đồng hồ. Cuộc sống chỉ xoay vòng quanh trục công việc.

Ngoài ra, ở nước văn minh lẽ ra mỗi cá thể cần phát triển độc lập, nhưng do bắt nguồn từ sự đa dạng văn hoá, có những cộng đồng tồn tại theo tập thể. Họ sẵn sàng lôi kéo người cùng dân tộc, với năng lực luôn là một dấu hỏi lớn. Hoặc là phải gồng gánh cả guồng máy cho ra những sản phẩm kém chất lượng, hoặc là cùng nhau buông xuôi.

Và tôi lại tiếp tục ra đi. Chặng đường mới có thể sẽ rất gian truân, nhưng tôi sẽ không bao giờ ngừng lại.

Giáng sinh

Số là có anh bạn gợi ý nên hôm nay tôi mạo muội viết về tôn giáo một chút. Bạn cũng biết tôi vốn dĩ hiếm khi nói về đề tài kinh tế, xã hội, tôn giáo, chính trị chỗ đông người. Nhưng lâu lâu thiết nghĩ cũng nên đề [...]

Con đường

Do chỗ làm hiện tại nằm cách xa trung tâm nên thường ngày, tôi mất khoảng bốn mươi phút đi xe buýt. Lên xe, tôi lúc nào cũng bận rộn với chiếc điện thoại, không nghe nhạc xem phim thì cũng tranh thủ cập nhật tin tức, hay trò chuyện [...]

Vietnam Idol 2010

Những ai theo dõi Vietnam Idol 2010 gần đây chắc không khỏi ngỡ ngàng với kết quả top 4. Với kết quả này, Uyên Linh là thí sinh có số phiếu bầu chọn thấp nhất. Lẽ ra theo quy định cuộc thi, cô sẽ phải hát ca khúc chia tay, [...]

Khoảnh khắc

Đã tám năm nay, mỗi khi chạy bon bon trên đường về quê qua đoạn Long An, tôi không thể cưỡng lại việc ngắm nhìn những đồng lúa xanh ngát. Mấy lúc lúa vào mùa trổ bông, cả cánh đồng vàng rực một màu. Nhất là vào hoàng hôn, khung [...]

Mùa nước lên

Mùa này trời thường mưa to, chắc nước lớn lắm phải không mẹ? Hai mươi mấy năm sống quê mẹ, con nhớ rõ mấy tháng cuối năm mưa triền miên không dứt. Mưa nhiều làm cho đất chảy nhão, khiến lòng người cũng mềm nhũn, càng thêm ủ dột. Nhớ [...]

10:10:10 10/10/10

Lâu lâu lại có bác thắc mắc về khả năng viết lách của em. Xin thú thật một điều là em không giỏi văn chương, em cũng đang tập tành thôi các bác ạ. Xưa nay em vốn mang tiếng tự cao tự đại rồi, nếu không biết nổ thì [...]

Tình nhỏ mau quên

Tôi thường không thích chia sẻ chuyện tình cảm. Với tôi thì không sao, tôi chỉ không muốn làm ảnh hưởng đến nhân vật mình nhắc tới. Tôi càng không muốn làm ai xót lòng. Nhưng hôm nay cảm xúc bất chợt làm tôi nhớ về em — một mối [...]

A letter to Dad

[Ghi chú: nhấn vào đây để đọc phiên bản tiếng Việt.] Dear Dad, Sooner or later, I know you will read this letter. Where should I begin? To demonstrate my pride for a noble father who dedicates his life to family? Or to spin a yarn about the saddest days [...]